Hồn gốm

Thớ vai đau gánh tảo tần
Bàn xoay con tạo nhọc nhằn sớm khuya
Bập bùng nhen lửa hồn quê
Khuôn trăng rạng rỡ lối về hương cau

Tâm sen, men gốm trắng phau
Tay hoa, mắt nắng gửi trao tâm tình
Nghiêng nghiêng tre trúc bên đình
Gương sông, ngực núi dáng hình nước non

Lục bình đôi nguyện sắt son
Phúc vinh, hoa gấm vuông tròn ước mong
Diều trăng thỏa chí tang bồng 
Bay ngang trời vẫn vẹn lòng thủy chung

Bí bầu men gốm bao dung
Lấy nhân tâm át bão lòng, chông chênh
Men đời hy vọng tươi xanh
Khắc ghi, gìn giữ mà thành thơm sang

Lắng sâu từ thủa hồng hoang
Gốm mang hình bóng, hồn làng  vươn khơi
Vòng tâm đức vẽ lên trời
Rưng rưng hồn gốm....ơn người trăm năm! 

 

 

 

Đỗ Văn Xuân